Posts Tagged ‘kinh tế’


“Nhóm Lợi Ích” Đang Tàn Phá Việt Nam (Đại Dương)

Wednesday, December 2nd, 2015

Đại-Dương

Gần 30 năm thực thi chính sách “Đổi Mới”, Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang nằm trong số 20 quốc gia có khả năng vỡ nợ lớn nhất thế giới.

Đảng Cộng sản công khai tiến hành kế hoạch kỹ-nghệ-hoá quốc gia từ năm 2001 đến 2020 mà bây giờ (năm 2015) thừa nhận không thể đạt tới mục tiêu.

Dĩ nhiên, đất nước lụn bại do nhiều nguyên nhân khác nhau, nhưng, giới chuyên gia quốc tế và trong nước đã dí tay vào trán các “nhóm lợi ích” như thủ phạm chính.

Thuật ngữ “lợi ích nhóm” và “nhóm lợi ích” được giới lãnh đạo chóp bu của Việt Nam đề cập từ sau Đại hội XI (năm 2011), nhưng, chỉ nói đến hiện tượng xảy ra trong xã hội mà chưa xác định đích danh của từng “nhóm lợi ích”.

Giới phân tích quốc nội xem xét qua lăng kính triết học, chính trị, kinh tế, xã hội các thủ đoạn thu lợi bất chính của “lợi ích nhóm” và “nhóm lợi ích”: (1) Lợi dụng và lạm dụng quyền lực kinh tế, chính trị; (2) Lợi dụng yếu kém trong quản lý của Nhà nước; (3) Mua bán quan chức, chạy chức, chạy quyền, hối lộ, tha hóa cán bộ lãnh đạo; (4) Liên kết ngầm, hoạt động ngầm dưới vỏ bọc hợp pháp.

Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI của Đảng Cộng sản hồi tháng 1-2012 về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” đã xác định một trong những nhiệm vụ quan trọng là phải đấu tranh chống “lợi ích nhóm” cũng như Phòng, chống tham nhũng.

Vì không dám chỉ mặt, đặt tên nên đã thất bại trong Hội nghị Trung ương 6 hồi tháng 10-2012 khi tất cả Uỷ viên Trung ương không đồng ý thi hành kỷ luật tập thể Bộ Chính trị và 1 đồng chí trong Bộ Chính trị như yêu cầu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Ai cũng biết đồng chí đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà khi tiếp xúc với cử tri sau Hội nghị, Chủ tịch Trương Tấn Sang chỉ dám gọi “đồng chí X”.

Cuộc chiến chống “lợi ích nhóm” vô vàn khó khăn, không hữu hiệu vì chiến tuyến không rõ rệt nên dẫn tới tình trạng “ta chống ta”.

Bộ Chính trị không dám công khai danh tính nên các “nhóm lợi ích” tiếp tục lộng hành làm cho Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng Việt Nam 31/100 điểm không thay đổi trong giai đoạn 2012-2014.

Việt Nam và cộng đồng quốc tế đều biết rõ khu vực kinh tế nhà nước là gánh nặng quá sức của quốc gia, ổ tham nhũng, lắm đại án, làm ăn thua lỗ. Nhưng, Bộ Chính trị vẫn quy định “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế quốc dân”.

Dù đang ở trong tình trạng bội chi ngân sách, Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vẫn bơm 8 tỉ USD cho đầu tư và chắc chắn phần lớn được rót vào các doanh nghiệp Nhà nước.

Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Quản lý Kinh tế Trung ương chỉ trích Chính phủ “đã trao quá nhiều công trình cho nhà thầu Trung Quốc như 23/24 nhà máy xi măng; 15/20 dự án nhiệt điện đốt than, giao thông, khai khoáng, cho thuê rừng và đất rừng ở vùng biên giới”.

Như thế, các “nhóm lợi ích” đã có ảnh hưởng từ thượng tầng lãnh đạo bất chấp tới quyền lợi tối cao của dân tộc.

Dưới bàn tay thao túng của các “nhóm lợi ích” làm cho nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam hết sức bất ổn, chứa đựng nguy cơ rủi ro, suy thoái.

Tăng trưởng GDP 8.5% của năm 2007 giảm xuống 5.9% vào năm 2011 và 5.4% của 2013.

Tỷ lệ nợ công trong GDP của Việt Nam tăng với tốc độ khá nhanh, từ mức 52% của năm 2010 lên 60% năm 2014 so với trần 65% do Quốc hội đề ra.

Nhưng, một số chuyên gia quốc tế ước tính nợ công của Việt Nam đã lớn hơn GDP.

Các “nhóm lợi ích” bất chấp nguy cơ vỡ nợ nên vẫn phát hành khối lượng lớn trái phiếu vào giai đoạn 2013-2014 đã khiến nợ công tăng nhanh chóng.

Áp lực trả lãi vay của Chính phủ sẽ gia tăng mạnh kể từ năm 2018, tăng 17% so với năm trước, và tiếp tục lên 20% và 23% vào 2 năm sau.

Nợ của Chính phủ bao gồm các loại trái phiếu, tín phiếu, vay ODA chiếm 80% bằng 49% GDP, và 20% còn lại do bảo lãnh cho ngân hàng và địa phương, chiếm 11% GDP.

Tất cả các khoản vay trực tiếp, vay ưu đãi (ODA=Viện trợ Phát triển Chính thức), trái phiếu chứng khoán đều tăng lãi suất hơn gấp đôi kể từ năm 2017 trong khi dư nợ trực tiếp của Chính phủ sẽ ở mức 191 tỉ USD vào năm 2020, gấp đôi năm 2015.

GDP danh nghĩa (nominal) của Việt Nam ước tính chỉ có 204 tỉ USD vào năm 2015 đang đối diện với nguy cơ phá sản rất lớn.

Đảng Cộng sản Việt Nam xác định tham nhũng là một trong 4 nguy cơ tụt hậu nên đã phát động chiến dịch chống-tham-nhũng từ năm 1998. Nhưng, tới nay tham nhũng vẫn sống mạnh, sống hùng, lan tràn khắp mọi khía cạnh đời sống.

Tất cả những phát biểu đao to búa lớn, các cuộc hội thảo rầm rộ, nhiều bài tham luận tràng giang đại hải chỉ mang lại vài kết quả rất khiêm nhường trong chiến dịch chống-tham-nhũng.

Thất bại được báo trước này do những “đỉnh cao trí tuệ loài người” quen thói dối người, dối mình, chỉ nói nửa sự thật.

Hùng hổ buộc tội “nhóm lợi ích”, nhưng, chưa chỉ ra được ai và ở đâu để trừng trị.

Hà Phong trên Hà Nội mới Online ngày 31-03-2012 phê bình bộ máy hành chính Việt Nam có bốn nhược điểm: (1) Hết sức cồng kềnh, rườm rà, đa dạng về thể loại văn bản và khổng lồ về số lượng văn bản quy phạm pháp luật gây khó khăn trong thực hiện; (2) Tính minh xác, tính minh định, phạm vi điều chỉnh, tác động nhiều khi chưa thực rõ ràng; (3) Thường xuyên thay đổi, tính ổn định không cao; (4) Xây dựng pháp luật chưa gắn với quản lý thi hành pháp luật.

Thực sự, Bộ máy Nhà nước gồm đảng, chính phủ, đoàn thể vô cùng đồ sộ và phình to vô tội vạ không những ăn hết tiền thuế do dân đóng mà còn giành giật phần lớn thành quả phát triển của toàn dân.

Không ai có quyền và khả năng áp lực để đảng Cộng sản Việt Nam phải tinh giản Bộ máy Nhà nước Xã hội chủ nghĩa, kể cả các chính phủ ngoại quốc và định chế quốc tế.

Đúng ra, các chính phủ và định chế bên ngoài Việt Nam không có trách nhiệm hốt rác vì đó thuộc về nghĩa vụ của mỗi công dân trên quê hương hình cong như chữ S.

Đảng Cộng sản từ khi thành lập cho tới lúc lên cầm quyền vẫn không thay đổi bản chất độc tài, đảng trị, hành động bất minh nên tất cả vị trí lãnh đạo từ trung ương tới địa phương đều lọt vào tay đảng viên.

Như thế, đảng Cộng sản vốn là một “nhóm siêu lợi ích” sản sinh nuôi dưỡng và bảo kê, bảo vệ cho các “nhóm lợi ích” lớn, nhỏ tại Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Chống các “nhóm lợi ích” sẽ không có hiệu quả nếu đảng Cộng sản còn cầm quyền.

Đại-Dương

Chủ nghĩa hoàn hảo và sự thần kỳ kinh tế của người Đức

Friday, July 24th, 2015

Ít ai biết, từ năm 1992, tức chỉ 2 năm sau khi thống nhất 2 miền Đông Tây, nước Đức là nhà xuất khẩu lớn nhất thế giới, dù dân số chỉ khoảng 80 triệu so với khoảng 300 triệu của Mỹ và 1.3 tỷ của Trung Quốc.

Trị vì ngôi vô địch thế giới về xuất khẩu trong suốt 17 năm, đến năm 2009, Trung Quốc mới qua mặt nước Đức vì rất nhiều sản phẩm là tài nguyên thiên nhiên, nhiều sản phẩm thâm dụng lao động, trong khi nước Đức phần lớn xuất khẩu là xe hơi, máy móc công nghệ và chất xám.
Vào nhà một người Đức, khó có thể phát hiện một sản phẩm nào mà không phải Made in Germany. Thậm chí bông ráy tai nước Đức cũng sản xuất, dù giá thành sản xuất là 10 USD so với 1 USD của người Trung Quốc. Khi Trung Quốc mở cửa và thành công xưởng của thế giới, các nước khác thấy không hiệu quả nếu tự họ sản xuất, nên qua Trung Quốc đặt hàng hết. Nhưng nước Đức thì không. Họ vẫn tự sản xuất cái cục gôm, cây bút chì, chiếc xe đạp…dù giá thành rất cao, và vì họ có một phân khúc thị trường riêng. Đó là dành cho những người quen dùng đồ Đức trên khắp thế giới.

Vì sao? Vì dân tộc Đức là dân tộc theo chủ nghĩa hoàn hảo trong sản xuất. Giữa sự chao đảo của suy thoái kinh tế, nước Đức vẫn không hề hấn gì, và là chỗ dựa cho bao nhiêu quốc gia khác trong cộng đồng chung châu Âu. Nền giáo dục Đức là nền giáo dục mà Tony thích nhất, vì nó đào tạo ra những người học để “cho việc” thay vì tốt nghiệp ra trường để đi xin việc cho tốt. Một nền giáo dục dựa trên sự kỷ luật Vô cùng vô cùng nghiêm khắc. Sự tập trung cao độ của người Đức còn thể hiện qua bóng đá, năm 2014, tại World Cup được tổ chức tại Brazil, dưới áp lực của hàng vạn khán giả nước chủ nhà trên sân, các chàng trai đến từ nước Đức không hề bị run chân run tay gì, thắng vẫn vui nhẹ nhàng, thua vẫn bình thản thi đấu, ai vị trí người đó, tổ chức tấn công phòng thủ bình thường, và họ đã đăng quang ở ngôi cao nhất. Ít ai biết trước đó người Đức đã sang Brazil 4 năm trước, xây dựng một khu resort riêng cho đội tuyển Đức sang ăn ở tập luyện cho quen khí hậu, với đầu bếp bác sĩ đến lao công đều là người Đức. Khu resort này sau WC được tặng lại cho nước chủ nhà như là một món quà kỷ niệm của sự well-prepared.

Người Nhật cũng từng hâm mộ và học theo người Đức, và gần đây là người Hàn Quốc, và trở thành 2 bản sao hoàn hảo. Ở trường, giáo viên Đức tỉ mỉ sửa cho học sinh từng lỗi dấu chấm, dấu phẩy…để tạo thành thói quen “hoản hảo” trong mọi thứ, tuyệt đối không bao giờ xuề xoà cho qua, vì như vậy là hại cá nhân từng học sinh, hại đến xã hội sau này vì thói quen làm sai, bất cẩn. Nên khi ra đời, họ khắt khe từng mm trong công việc, tạo thành hiệu quả cao, không tốn thời gian sửa sai vô ích.

Người Đức quan niệm, trong cuộc đời con người, trong cuộc sống, có thể méo mó một chút để thú vị hơn. Tuy nhiên, trong học tập, sản xuất và kinh doanh, chúng ta phải áp dụng chủ nghĩa hoàn hảo. Nếu bạn biết lái xe hơi, cầm vô lăng xe Đức sản xuất sẽ thấy cảm giác yên tâm hơn nhiều so với xe đến từ các nước khác. Và tỷ lệ thu hồi xe lỗi của các dòng xe do nước Đức sản cũng thấp hơn nhiều so với các nước khác. Anh bạn của Tony, một kỹ sư làm việc cho một hãng xe Đức ở Sài Gòn, hay kể Tony nghe về câu chuyện ông sếp người Đức đã dạy anh như thế nào. Anh nói, ở Việt Nam, mình hay nói đại khái sản phẩm này là tất cả tâm huyết của tao. Tâm-huyết là tim và máu, tức cũng ghê gớm lắm rồi, nhưng với người Đức, tâm-huyết có ý nghĩa gì đâu, họ còn đem cả tính mạng ra bảo lãnh. Kỹ sư trưởng thiết kế một mẫu xe hơi mới, sẽ phải chịu trách nhiệm bằng tính mạng của mình cho độ an toàn của xe. Anh ấy sẽ phải sẵn sàng chết đi để cả triệu người lái mẫu xe đó được an toàn trên đường thiên lý.

Ở nhà Tony có một cái thau giặt đồ bằng nhựa, người thân mang về từ Đông Đức từ năm 1988, để ngoài nắng mưa gió sương nhưng bây giờ vẫn còn xài tốt, màu đỏ vẫn rực rỡ. Chỉ là một cái thau nhựa thôi, nhưng vì Made in Germany nên đó là một đẳng cấp khác, một sản phẩm do người Đức tạo ra. Còn nếu bạn học kiến trúc, một bộ bút vẽ Made In Germany là cái phải có của mọi kiến trúc sư chuyên nghiệp trên thế giới.

Ở Đức, giáo dục công lập được miễn phí kể cả đại học, kể cả sinh viên nước ngoài nhưng với điều kiện là phải biết tiếng Đức và có bằng Abitur tức tú tài. Những tưởng với sự tiên tiến của nền giáo dục ấy, sinh viên quốc tế sẽ đổ xô sang học? Nhưng không, số lượng sinh viên vẫn không nhiều so với các nước như Mỹ, Anh, Pháp, Úc…một phần tiếng Đức khá khó, nhiều người ngại. Vì sợ học xong rồi ra trường, nếu không làm cho công ty Đức thì cũng không có lợi thế, dù tiếng Anh vẫn là ngôn ngữ phổ biến ở nước Đức. Thứ 2 là họ nghiêm khắc, học khó vì chất lượng thật sự chứ không chạy theo thành tích. Giáo dục Đức phân cấp học sinh theo trí tuệ của các bạn từ lúc tốt nghiệp tiểu học, tức ai giỏi thì bắt đầu lớp 5 sẽ đi theo hướng đào tạo hàn lâm, còn lại thì các trường khác theo hướng thực hành. Cả 2 hệ đều được xã hội tôn trọng như nhau, vì khả năng 1 đứa trẻ khác nhau nên cho nó học cái gì phát huy tối đa khả năng của nó. Ví dụ bạn Anne không tưởng tượng ra được cái hình cầu nội tiếp trong hình nón, mở 2 vòi nước và không tính được sau bao nhiêu phút thì đầy cái bồn, thì thôi định hướng cho nó học văn sử địa âm nhạc nghệ thuật cho rồi, chứ bắt nó sin cos làm gì cho nó nóng não.

Cái cuối cùng quan trọng hơn chính là kỷ luật của người Đức, nhiều bạn trẻ ngại và sợ nếu phải học hay làm với họ. Họ chấp hành tuyệt đối các luật Lệ, các quy tắc của tổ chức một khi là thành viên. Nói 8hAM bắt đầu học là đúng khi kim giây vừa chỉ số 12 của 8 AM là cửa trường đóng lại, vô xin năn nỉ cỡ nào bảo vệ cũng không cho vô. Trong lớp đúng 8AM là thầy trò bắt đầu mở sách vở ra và học. Khi gửi con vô trường công lập ở Đức, hay hệ thống trường quốc tế Đức trên thế giới, phụ huynh học sinh sẽ ký vào một nội quy dài ngoằng, trong đó có nhiều cam kết, đại loại là con của họ sẽ không được ăn cắp (tức quay bài, đạo văn), nói dối (tức cha mẹ làm giùm bài cho con, nói dối thầy cô)…Nếu học sinh vi phạm, thì sẽ bị làm tư tưởng, học sinh sẽ phải ngồi suy nghĩ về hành vi của mình 1 ngày. Nếu tái phạm, học sinh đó sẽ bị đuổi học ngay và ghi vào sổ bìa đen (black list) trên khắp nơi và các trường công lập khác sẽ không muốn nhận, nếu muốn học tiếp thì vô trường tư sẽ rất đắt đỏ và cũng không tốt bằng. Tony hỏi hiệu trưởng một trường quốc tế Đức ở Thượng Hải vì sao có quy định đó, ông nói nếu bạn chọn cho con cái của bạn giáo dục Đức từ đầu, sản phẩm của bạn sẽ hoàn hảo. Vì giáo dục nước Đức không tạo ra sản phẩm con người của ăn cắp và nói dối. Đứa ăn cắp và nói dối thì không kiêu hãnh được, không ngẩng đầu được.

Để sang và chảnh, người ta phải tự mình giỏi giang, tự mình đạo đức, tự mình tử tế, tự mình văn minh. Nước Đức nằm ở Trung Âu, và mỗi nước châu Âu xung quanh, hầu như người Đức nhờ gia công làm dịch vụ giùm cho họ. Đức là một dân tộc cho việc, tức giao việc cho các nước lân bang. Người Đan Mạch thì làm giao nhận vận tải mã hiệu mã vạch kiểm soát chất lượng cho họ, người Hà Lan thì như là một công viên giải trí với cảnh sắc tươi đẹp hoa nở khắp nơi để họ sang dạo chơi, giải trí; các nước phía Đông như Ba Lan, Séc,…thì cung cấp nhân công lao động sản xuất; Thụy Sĩ thì giữ tiền giùm; Áo thì là nơi họ đến nghe nhạc và xem triển lãm tranh; Ý là nơi cung cấp họ các dịch vụ liên quan ăn uống vì ẩm thực với Pizza, Spaghetti, Cappuccino..

Người Pháp, Anh, Nga…thì suốt ngày ganh tụy với người Đức, bên Đức có cái gì thì họ sản xuất cái đó, nhưng chất lượng thì còn lâu mới bằng, vì họ không có tinh thần Perfectionism (chủ nghĩa hoàn hảo) trong sản xuất. Bạn trẻ nào theo chủ nghĩa hoàn hảo trong công việc thì không bao giờ sợ bị thất nghiệp. Và may mắn thay, hồng phúc thay cho doanh nghiệp nào có được nhân viên theo chủ nghĩa hoàn hảo này, làm ăn với họ sẽ vô cùng yên tâm vì không lo sai sót.

Bắt đầu chủ nghĩa hoàn hảo đầu tiên với bản thân mình, sạch sẽ thơm tho trí tuệ thể lực đều không thể ngon hơn, rồi xung quanh 1m bán kính quanh mình, sạch sẽ gọn gàng không thể sạch đẹp hơn. Rồi bắt đầu lên bán kính 2m, 5m, 100m, cả ngôi nhà, cả khu phố,…tất cả đều phải hoàn hảo, hoàn hảo…

Theo TONY BUỔI SÁNG

https://anle20.wordpress.com/2015/06/13/chu-nghia-hoan-hao-va-su-than-ky…

Những Biện Pháp Của Việt Cộng Để Vô Hiệu Hóa Những Người Bất Đồng Chính Kiến Tại Việt Nam

Thursday, December 19th, 2013
 
Lê Duy San
Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam Việt Nam (VNCH) vào năm 1975 và nhất là sau khi được Hoa Kỳ bỏ cấm vận vào ngày 3 tháng 2 năm 1994, Việt Cộng không những đã được các nước trước kia không đặt quan hệ ngọai giao, mở tòa đại sứ mà còn giao thương buôn bán với chúng. Hơn nữa chúng (Việt Cộng) còn được gia nhập vào Liên Hiệp Quốc, vào WTO, vào Ủy Ban Nhân Quyền LHQ v.v. Do đó chúng bắt buộc phải thay đổi chính sách cai trị sắt mắu phần nào, không còn dám tàn bạo, độc ác và dã man như trước. Nhờ tình trạng này, mà một số người trong nườc đã dám lên tiếng để tỏ bầy những chính kiến của mình.
Họ là ai ? Tại sao ngụy quyền CSVN lại sợ họ ? Và để vô hiệu hòa những người bất đồng chính kiến này, ngụy quyền CSVN đã dùng những phương thức nào ?
I/ Những người bất đồng chính kiến là ai ?
            Đó là Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, LS Lê Công Định, LS Lê Chí Quang, LS Lê Quốc Quân, LS Lê Trần Luật, LS Nguyễn Văn Đài, Hoàng Minh Chính, nhà báo Bùi Tín, nhà văn Dương Thu Hương, TS Nguyễn Tiến Trung, TS Cù Huy Hà Vũ, BS Phạm Hồng Sơn , KS Trần Huỳnh Duy Thức, KS Lê Thăng Long, KS Trần Hùynh Duy Thức, KS Trần Văn Huy, Nhà giáo Vũ Hùng, Nhà văn Hùynh Ngọc Tuấn, Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Blogger Tạ Phong Tần, Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Blogger Nguyễn Hòang Vi, Blogger Anh Ba Saigon tức LS Phan Thanh Hải, , Facebooker Đinh Nhật Huy,  SV Nguyễn Phương Uyên, SV Đinh Nguyên Kha, NS Việt Khang, NS Trần Vũ Anh Bình,  Cựu Trung Tá QĐND Trần Anh Kim, Nhà Báo Bùi Tin, Nhà Văn Dương Thu Hương, GS Nguyễn Chính Kết, Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện (đã chết), nữ đạo diễn Song Chi v.v.
            Những người bất đồng chính kiến trên không làm gì bất hợp pháp cả. Họ chỉ là những người không đồng ý với ngụy quyền CSVN về các vấn đề gì liên quan tới chính sách của ngụy quyền. Họ chỉ đòi hỏi các quyền tự do căn bản của con người. Hành động của họ rất ôn hòa, thường chỉ là những bài viết được đăng tải trên các diễn đàn điện tử, các website hay Facebook. Nhưng ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam rất sợ bởi vì khi những người bất đồng chính kiến mà tập hợp lại thì có thể thành phong trào bất đồng chính kiến và khi họ được hoạt động thì họ có thể trở thành lực lượng đối lập hay đảng phái đối lập. Có thể nói bất đồng chính kiến là bước đầu để tiến tới lực lượng đối lập. Nếu bị cấm đoán nữa thì đôi khi lực lượng đối lập có thể chuyển thành lực lượngcách mạng và vùng lên tìm cách lật đổ chính quyền.
            Vì thế, trước tình trạng người bất đồng chính kiến mỗi ngày một đông, ngụy quyền cộng sản VN đã phải dùng những biện pháp sau để trấn áp những người bất đồng chính kiến ngõ hầu cô lập họ.
            II Những niện pháp để vô hiệu những người bất đồng chính kiến.
            1/ Vu cáo để bỏ tù họ.
            Để có thể truy tố và kết án những người bất đồng chính kiến, Ngụy quyền CSVN đã tìm đủ mọi cách để gán cho họ tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điều 88 bộ Hình Luật Việt Cộng (1) hoặc tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Hình Luật Việt Cộng (2). Nhẹ nhất thì cũng gán cho họ tội “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ” chiếu điều 258 bộ luật Hình Sự Việt Cộng (3) như trường hợp của Facebooker Đinh Nhật Uy (anh trai của Đinh Nguyên Kha), Có thể nói hầu hết tất cả các người bất đồng chính kiến đều bị ghép vào một trong hai tội này.
            2/ Khủng bố bằng cách theo dõi, cô lập và hành hung.
            Ở tù thì rồi cũng có ngày ra. Vì thế đi kèm theo án tù, thường là vài năm quản chế để theo dõi và cô lập những người bất đồng chính kiến sau khi mãn hạn tù. Đối với những người bất đồng chính kiến không mấy quan trọng, không thể truy tố ra tòa để bỏ tù, ngụy quyền Việt Cộng cô lập họ hoặc cho người theo dõi và nhiều khi vô cớ hành hung, đánh đập họ rất dã man. Đó là trường hợp của Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, sinh viên Nguyễn Tiến Nam, Blogger Nguyễn Hòang Vi, Hùynh Thục Vi (con Hùynh Ngọc Tuấn) và gần đây Blogger Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) hoặc bắt giam vài tháng mà không cần đưa ra tòa xét xử như trường hợp của Blogger “Anh Ba Saigon” tức LS Phan Thanh Hải. Theo ông Uyên Vũ, một thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do thì “giới Blogger luôn luôn nằm trong vòng kiểm sóat của công an và thường xuyên bị sách nhiễu và đe dọa”. Nhiều khi ngụy quyền CSVN còn khủng bố luôn cả gia đình họ như trường hợp của gia đình sinh viên Đinh Nguyên Kha ở Long An và bắt giam anh Đinh Nhật Uy là anh của Đinh Nguyên Kha hoặc KS Trần Văn Huy chỉ vì anh phổ biến một bài viết để chính thức công bố việc anh gia nhập khối 8406, một tổ chức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tôn giáo cho VN.
            3/ Bao vây kinh tế.
            Gán cho những tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điều 88 bộ Hình Luật Việt Cộng, hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Hình Luật Việt Cộng hoặc tội “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ” chiếu điều 258 bộ luật Hình Sự Việt Cộng để phạt tù những người bất đồng chính kiến hoặ khủng bố họ cũng như gia đình họ chưa đủ, ngụy quyền CSVN còn tìm cách bao vây kinh tế họ bằng cách tịch thu gia sản của họ như trường hợp của Kỹ Sư Trần Hùynh Duy Thức, không cho hành nghề để kiếm ăn như trường hợp của LS Lê Thị Công Nhân, LS Lê Công Định và Luật Sư Lê Trần Luật hoặc bắt buộc phải xin nghỉ việc như trường hợp của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy v.v., hoặc gán cho tội trốn thuế để phạt tiền cho thật nặng đến phải tan gia bại sản như trường hợp của Blogger Nguyễn Văn Hải, Luật Sư Lê Quốc Quân.
            4/ Tống xuất ra nước ngoài.
            Những biện pháp trên đã làm một vài người xuống tinh thần và trở nên thụ động sau khi ra tù vì phải lo sinh kế cho gia đình. Nhưng nhiều người vẫn kiên cường đấu tranh nhờ sự giúp đỡ của đồng bào hải ngọai và con số những người bất đồng chính kiến vẫn mỗi ngày một đông. Vì thế ngụy quyền CSVN rất lo ngại. Nếu ngày nay đã có khối 8406 thì rất có thể ngày mai sẽ có phong trào phản kháng hoặc đảng phái đối lập dù ngụy quyền CSVN có cho phép hay không. Vì thế ngụy quyền CSVN sẵn sàng tống xuất những người bất đồng chính kiến mà chúng cho là nguy hiểm ra nước ngòai nếu có cơ hội. Biện pháp này không khác gì hình phạt biệt xứ hoặc cho đi đầy ở những nước xa xôi thuộc địa của Pháp thời Pháp thuộc.
Một số khác, chúng biết ra ngọai quốc cũng chẳng làm nên trò trống gì, trái lại chúng còn được tiếng là cởi mở, là tôn trọng nhân quyền, nên chúng sẵn sàng cho đi, cho về như trường hợp của ông Trần văn Hùynh và bà Nguyễn Thị Kim Liên cha mẹ của hai anh Đinh Nhật Huy và Đinh Nguyên Kha. Nhiều người Việt tỵ nạn ở hải ngọai không hiểu, thấy vậy tưởng rằng ngày nay ngụy quyền CSVN đã cởi mở, đã thay đổi. Thực ra chúng chẳng có gì thay đổi cả. Tất cả chỉ là chính sách, chiến lược, chiến thuật của chúng. Đó cũng là lý do tại sao Việt Cộng đã được cho vào Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Trong khi một số người khác chúng biết nếu cho ra ngọai quốc sẽ bất lợi cho chúng thì chúng lại cấm đóan, đó là trường hợp của Blogger Mẹ Nấm, blogger Nguyễn Hoàng Vi, blogger Châu Văn Thi.
Một số người bất đồng chính kiến cũng nghĩ rằng ra được ngoại quốc thì có hòan cảnh và cơ hội nhiều hơn để tranh đấu. Nhưng thực ra đồng ý ra ngọai quốc là đầu hàngViệt Cộng, là tự chấm dứt con đường đấu tranh của mình. Thử hỏi những người bất đồng chính kiến như thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, giáo sư Nguyễn Chính Kết, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, nữ đạo diễn Song Chi v.v. sau khi được ra ngọai quốc đã làm được gì hơn những ngày còn ở Việt Nam ?
Những lời tuyên bố của LS Lê Thị Công Nhân, của Sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, của Nguyễn Lân Thắng v.v. đều được coi là những lời tuyên bố chống ngụy quyền CSVN nẩy lửa. Những bài hát của Việt Khang, của Trần Vũ Anh Bình là những bài hát   yêu nước hào hùng được ca ngợi và vinh danh ở VN. Nhưng nếu những người này được ra ngọai quốc mà cũng tuyên bố họac làm những bài hát tương tự như vậy thì cũng chỉ là những lời chống Cộng, những bài hát yêu nước bình thường, chẳng có gì là ghê gướm nếu đem so sánh với những  bài chống Cộng của những người Việt tỵ nạn hải ngọai, những bài hát tố Cộng của nhạc sĩ Bão Tố hay Phan Văn Hưng.
            Tóm lại, ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam rất sợ những nhà bất đồng chính kiến do đó chúng luôn luôn tìm cách diệt trừ tận gốc rễ. Nếu không được thì chúng sẵn sàng tìm cách tống xuất họ ra nước ngòai. Có người chúng còn yêu cầu Hoa Kỳ cho máy bay bốc thẳng từ nhà tù sang Hoa Kỳ như trường hợp của ông Phan Văn Bàn mới đây. Ông Bàn, một cựu cảnh sát đặc biệt đã chấp nhận ngồi tù 29 năm chỉ để nói lên rằng ông không hề làm gì sai đối với nhân dân và đất nước Việt Nam. Ông đã được chính Bộ Trưởng Ngoại Giao Candoleezza Rice can thiệp để đi Hoa Kỳ đoàn tụ với gia đình tại Illinois.
                Những người bất đồng chính kiến cần phải hiểu điều đó và cần phải kiên trì. Ông Nelson Mandela đã phải kiên trì tranh đấu cả mấy chục năm, ngồi tù gần ba chục năm mới đi tới thành công. Đừng tưởng rằng ra được ngọai quốc sẽ có hòan cảnh và cơ hội nhiều hơn để tranh đấu. Ra tới ngọai quốc, còn phải lo sinh kế, có người còn phải đi học Anh ngữ, đâu có nhiều thì giờ rảnh rang như những người Việt tỵ nạn ở hải ngọai, đa số đã về hưu, mà chống Cộng ? Chính vì vậy mà một số người bất đồng chính kiến có thể ra ngọai quốc được nhưng đã từ chối. Đó là trường hợp của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ v.v.
            Nếu những người bất đồng chính kiến Việt Nam mới ngồi tù có mấy năm đã nản trí chạy ra ngọai quốc thì tới bao giờ VN mới thóat khỏi sự kìm kẹp của Cộng Sản ? Chúng ta phải hiểu rằng, CSVN sẽ xụp đổ, nhưng chúng không xụp đổ bởi những người Việt hải ngọai mà xụp đổ bởi những người Việt ở trong nước. Và những người lãnh đạo tương lai cho nước VN hậu cộng sản cũng không phải là người Việt hải ngọai mà là người Việt ở trong nước.
Chú thích:
(1) Điều 79, khoản 1 bộ Luật Hình Sự Việt Cộng quy định “Người nào hoạt động thành lập hay tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau: Người tổ chức, người xúi dục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình”.
(2) Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam quy định tội phạm gồm các hành vi: “Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nguời phạm tội có thể bị phạt tù từ 3 năm đến 12 năm. Nếu trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm.
            (3) Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân:
1.      Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2.      Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
Lê Duy San
 
Translate »